"Tàu lớn..."
Vì lần này Vương Ngạn cũng dùng tiếng Anh nên gã nghe hiểu. Gã lẩm bẩm một câu, vẻ mặt lộ rõ sự suy tư, ngay sau đó nhảy phóc từ giường tầng trên xuống. Dáng người gã cân đối, không quá cao to nhưng động tác lại vô cùng nhanh nhẹn.
Lúc này, mặt sàn dưới chân họ khá vững chãi, chẳng khác gì đang đứng trên đất liền. Gã da đen trọc đầu đứng một chân xuống sàn, dường như đang cố cảm nhận xem mình có thực sự đang ở trên một con tàu hay không. Vương Ngạn tạm thời mặc kệ gã, chỉ chăm chú nhìn lại bức ảnh trên điện thoại.
Khác với bức ảnh chụp linh đường và ma quỷ lần trước, lần này trên màn hình là một con tàu khổng lồ. Phần lớn thân tàu chìm khuất trong sương mù dày đặc, khiến cho dù nhìn được toàn cảnh nhưng vẫn vô cùng mờ ảo, bầu trời thì xám xịt một màu.




